CHUYẾN HÀNH TRÌNH LÀM THAY ĐỔI ĐỜI SỐNG TÔI
Diana Burg

Tôi đã sống ở châu Phi gần 12 năm trời, nhưng tôi chưa tham dự vào một chuyến hành trình nào hết. Mùa thu vừa qua, tôi đã dự một chuyến đi với nhóm thanh niên của tôi (W.I.R.E.D.) đến một làng nhỏ ở phía Đông Nam Burkina Faso. Mười lăm thanh niên và năm người lớn đã tạo thành một đội truyền giáo. Mặc dù chuyến đi kéo dài những năm ngày, tôi tin đây là chuyến hành trình đáng nhớ nhất mà tôi đã từng tham dự vì nó đã làm thay đổi đời sống tôi.
Xe lái đi từ Ouagadougou, thủ phủ của Burkina, kéo dài khoảng 6 tiếng rưỡi đồng hồ. Khi chúng tôi đến Navielgane, ngôi làng mà chúng tôi sẽ ở lại, trời đã tối hẳn rồi. Chúng tôi làm một vòng thật nhanh quanh ngôi nhà và phòng tắm, một ngôi nhà không mái có kích cỡ chiếc buồng nhỏ với một cái hố trên đất. Hầu hết chúng tôi đều muốn ngủ ở ngoài trời, vì vậy chúng tôi đã dựng lều, ăn tối, có một bài học Kinh thánh rồi chuẩn bị đi ngủ. Sáng Chúa nhật hầu hết chúng tôi đều đã thức giấc — sớm hơn chúng tôi mong đợi — khi nghe tiếng của một con lừa kêu thật inh taivà tiếng con gà trống gáy vang dội.
Hội thánh có một lớp trường Chúa nhật khoảng 70 đến 90 em, và các cấp lãnh đạo bảo hai hàng trẻ em đứng nhường chỗ cho chúng tôi ngồi. Thật là khó cho mấy người trong chúng tôi ngồi xuống vì chúng đã nhường chỗ ngồi cho. Thiếu nhi lớp Trường Chúa nhật đã hát mấy bài thánh ca và yêu cầu chúng tôi hát nếu có một bài hát. Chúng tôi giới thiệu bài “Pharaoh-Pharaoh”. Mấy em thiếu nhi vốn thích bài hát ấy và rất sốt sắng học hỏi các động tác. Chúng tôi cũng đọc bài thơ nói về Người Samari Nhơn Lành. Thế rồi, chúng tôi rời khỏi đó để tham dự buổi thờ phượng của người lớn.
Khi chúng tôi đến gần nhà thờ, chúng tôi nhìn thấy mấy cây cột treo đậu phộng ở trên đất. Người phiên dịch của chúng tôi cho chúng tôi hay rằng đây là số phần mười và của dâng của các thuộc viên Hội thánh. Tôi rất kinh ngạc khi thấy dân sự ở đó đã dâng hiến bằng thực phẩm họ gieo trồng và thực tế thì chẳng có gì khác để dâng nữa.
Sáng thứ Hai, chúng tôi rời đi để đến ngôi làng gần đó gọi là làng Bapla-Birifor. Khi chúng tôi đến nơi, việc đầu tiên tôi nhìn thấy là hai đứa trẻ. Tôi đã nhìn thấy nhiều trẻ em ốm đói, buồn rầu, đau bịnh, nghèo khổ và không được yêu thương trong cuộc đời, nhưng đây là hai đứa trẻ đã làm cho tôi phải nhói lòng. Đứa em chừng một tuổi rưỡi và đứa chị, hai hay ba tuổi. Nó đang cõng em nó.
Tôi muốn đỡ lấy gánh nặng cho nó, song khi tôi đến gần cậu bé, nó bắt khóc lên trong sợ hãi. Tôi nhìn thẳng vào mắt nó và có thể nói rằng nó bị ốm. Nó kêu khóc bất cứ khi nào có ai đó đến gần, và nếu chị nó nhìn chỗ khác trong một phút, nó liền khóc nhè ngay.

Cái bụng của nó thì phình lên vì thiếu dinh dưỡng, còn hai tay hai chân nó thì ốm cà tong cà teo, yếu ớt lắm. Hai mắt của nó thì trắng bệt ra. Gương mặt nó dường như hằn lên nét đau khổ, và chị nó thường xuyên tìm cách hát để ru nó ngủ. Nhưng bất cứ khi nào giấc ngủ đến, thì cũng chỉ trong vài phút, và rồi nó sẽ bật khóc trở lại.
Việc khó nhất đối với tôi trong ngày ấy là rời đi. Một phần nhỏ trong tôi muốn tin rằng ai đó sẽ giúp nó, nhưng phần còn lại trong tôi nhìn biết rằng cậu bé nầy sẽ không muốn thế. Tôi tiếp tục suy nghĩ về nó trong phần còn lại của chuyến đi, rồi khi tôi về đến nhà, hai hàng lệ đẫm mắt tôi khi tôi kể lại cho bố mẹ tôi biết câu chuyện nói tới cậu bé nầy.
Tôi biết chuyến đi nầy đã làm thay đổi phần nào đời sống tôi; tôi thì thầm những lời cầu nguyện cảm tạ về sự thực tôi có điện, nước, toilet của tôi có đủ thứ và tôi có thức ăn trên bàn mỗi ngày. Và tôi biết cậu bé kia đã làm thay đổi điều gì đó trong lòng tôi. Tôi luôn muốn trở lại châu Phi sau khi tốt nghiệp và giúp đỡ con người ở đó, nhưng cậu bé nầy đã khẳng định ước muốn giúp đỡ của tôi. Nó làm cho lòng tôi tan vỡ theo một phương thức không thể lặng yên được.
Muốn trợ giúp Hội Phước Âm Liên Hiệp ở Burkina Faso, hãy vào địa chỉ www.cmalliance.org/give/gmissions.jsp hoặc gọi (chỉ ở Hoa kỳ thôi): (866) 443-8262.

Diana Burg đang sinh sống ở Burkina Faso, Tây Phi Châu, ở đó bố mẹ cô, Larry và Nancy, là hai vị giáo sĩ Tin Lành. Cô là sinh viên năm II của trường quốc tế Ouagadougou.

