PHẦN CÒN LẠI CỦA ĐỜI SỐNG CHÚNG TA
Linh trình nhập thế của tôi
Bob Havenor
Có lần tôi đã từ chối một cuộc phỏng vấn để có chỗ đứng trong Văn Phòng Quốc Nội C&MA vì họ nói tôi không có kinh nghiệm về “chức vụ nhập thế”. Tôi đã 40 tuổi và tốt nghiệp ở Crown College với chín năm thâm niên mục sư. Tôi rất bực bội.
Mười hai năm sau, tôi thấy họ nói đúng.
Hôm nay, vợ tôi là Sue, và tôi sống và làm việc ở trung tâm thành phố Fort Wayne, bang Indiana. Chúng tôi lãnh đạo một nhóm môn đồ của Chúa Jêsus thiết tha về sự thay đổi Nước Trời theo “học vị”. Cách giải quyết của chúng tôi rất đơn giản: chúng tôi bị sứ mệnh của Đức Chúa Trời buộc và chú trọng vào các mối quan hệ sẵn có làm phương pháp chính của chúng tôi trong chức vụ.
Đây là bản chất của phong trào truyền giáo/nhập thế mà chúng tôi là một phần trong đó. Đây là phương thức tự nhiên, bắt buộc và có thể sử dụng cho việc chia sẻ đời sống của Chúa Jêsus như chúng ta đã từng nhận biết. Song đối với chúng tôi, cần phải lo nhiều về sự khám phá riêng tư hầu nắm lấy lối sống nhập thế.
Tôi là một Mục sư Tin Lành, đã có 15 năm phục vụ ở hai nhà thờ. Trong những năm tháng nầy, chúng tôi đã nhìn thấy nhiều phép lạ của Đức Chúa Trời khi Ngài mang lại sự sống và sự cứu chuộc cho nhiều người. Tuy nhiên, sáng Chúa nhật – có hai lẽ thật làm lu mờ đi công việc.
Thứ nhứt, tôi nhận ra rằng tôi và hội chúng ngày càng tự tách rời ra khỏi những người láng giềng, bạn hữu và các bạn cùng làm việc mà chưa theo đạo. Chúng tôi càng nhóm lại và mối tương giao của chúng tôi càng trở thành trung tâm sinh hoạt xã hội, chúng tôi ít dâng mình cho những người đang sống ngoài các bức tường của nhà thờ. Thứ hai, điều nầy rõ ràng trở thành kiểu mẫu truyền giáo ở Bắc Mỹ — nổ lực lôi cuốn chính những người hay “đi nhà thờ” — nhanh chóng mất đi sức cuốn hút trong xã hội của chúng ta.
Chúng tôi đã tìm đủ mọi cách. Chúng tôi biết chẳng có cách nào khác để “thi hành chức vụ”. Nhà thờ thứ nhì của chúng tôi là một dự án tái phát triển ở Nam California. Trong năm năm, chúng tôi đã nhìn thấy một sự thay đổi hoàn toàn và một sự phân hóa rõ rệt. Năm 2004 chúng tôi đã đóng cửa nhà thờ. Trong Hội Nghị Truyền Giáo sau cùng của chúng tôi, một trong những nhân sự quốc tế được phân công tới nhà thờ nói riêng với tôi về một nhóm nhỏ trong một quốc gia có thể sử dụng các ân tứ và tình cảm của chúng tôi.
Nhiều tháng trời nối theo sau khiến cho chúng tôi phải nhắm vào cánh cửa cơ hội đang rộng mở. Chúng tôi quyết định thử qua và xem coi điều chi có ở bờ bên kia.
Sự phân công của chúng tôi nhằm vào đại lục khác buộc chúng tôi phải có việc làm có lợi để bảo đảm một giấy visa thường trú; chẳng có một “giáo sĩ” chuyên nghiệp nào ở những quốc gia giống như quốc gia nầy. Những chức sắc trong công tác quản lý được tìm thấy ở một ngôi trường kiểu Mỹ trong thành phố mà chúng tôi lựa chọn.
Chúng tôi được chỉ định vào tháng Chạp rồi đến tại quốc gia vào tháng Tám tới để bắt đầu năm học. Không có thời gian cho việc học ngôn ngữ. Ngôi trường của chúng tôi đã dạy bằng ba ngôn ngữ, Anh ngữ là một trong số đó.
Hàng xóm của chúng tôi là một câu chuyện khác. Chủ nhà của chúng tôi chỉ nói tiếng Ảrập. Một người châu Âu hàng xóm nói tiếng Anh và tiếng Pháp. Chủ nhà của ông ta nói tiếng Pháp và tiếng Ảrập. Đôi khi chúng tôi cùng nhau trao đổi: tôi sẽ nói tiếng Anh với người hàng xóm, rồi người ấy nói tiếng Pháp với chủ nhà của ông ta, rồi ông ta phiên dịch thành tiếng Ảrập với chủ nhà của tôi. Câu trả lời sẽ đến qua ống dẫn con người. Hết thảy chúng tôi đều bật cười nơi trò chơi trao đổi qua lại mà chúng tôi đã tham dự.
Chúng tôi khám phá ra rằng khi được trồng trong một môi trường lạ, việc tốt nhứt phải làm là biến mình thành một phần của cộng đồng. Học biết các thói tục địa phương và những chi tiết cần thiết của ngôn ngữ. Hãy mua sắm ở các cửa hàng địa phương. Hãy tỏ ra tình yêu của Đức Chúa Trời bằng cách trở thành người biết yêu thương. Chúng tôi không thể nói về tình yêu của Đức Chúa Trời, vì vậy chúng tôi quyết định trở thành tình yêu của Đức Chúa Trời.
Sống xác thực trở thành phương pháp cho chức vụ của chúng tôi.
Chúng tôi khám phá ra “nhập thế” thì phải như thế nào! Chỗ làm của chúng tôi trở thành vùng đất thánh, vì chúng tôi mang tình yêu của Đức Chúa Trời để xử sự trong các mối quan hệ của chúng tôi. Ngôi làng của chúng tôi trở thành nơi thánh của chúng tôi, vì Đức Chúa Trời được thờ lạy qua những hành động yêu thương, rời rộng và thương xót đối với tha nhân.
Chúng tôi rời đi sau một thời gian. Sue và tôi rơi vào tốp 40 tuổi khó mà học hai thứ ngôn ngữ trong khi làm việc trọn thời gian. Sau cùng, chúng tôi nhìn nhận rằng đạt tới độ trôi chảy cần phải nói chuyện với những cư dân địa phương bằng tiếng nói của họ có lẽ sẽ chẳng bao giờ có được.
Nhiều người bạn Hồi giáo của chúng tôi đã bật khóc khi chúng tôi nói goodbye. Sức mạnh của các mối quan hệ thân mật đã thấm nhuần với sứ mệnh của Đức Chúa Cha và tình yêu của Chúa Jêsus không những đã thay đổi họ mà còn chúng tôi nữa — chúng tôi trở về, lòng biết chính xác chúng tôi muốn sử dụng phần đời của lại của mình như thế nào!
Giống như nhiều nhà thờ Tin lành khác trong thập niên 1970, Hội thánh Tin Lành Westview ở Fort Wayne, bang Indiana, đã từ bỏ khu vực thành phố để hướng sang vùng ngoại ô. Trong khi chúng tôi ra hải ngoại, cấp lãnh đạo của Hội thánh bắt đầu đáp ứng với lời kêu gọi có tính tiên tri từ Đức Chúa Trời phải đào lại mấy cái giếng ở trung tâm thành phố.
Hội thánh Westview đã có được nhận thức mới về trách nhiệm đối với trung tâm của Fort Wayne. Họ đã cầu nguyện, và Đức Chúa Trời đã cho phép một cuộc gặp gỡ với Sue và tôi, Mục sư chủ tọa Bob Petty và quản lý khu vực của chúng tôi là Jon Rich. Trong nhiều phút đồng hồ, hết thảy chúng tôi đều biết rằng rồi đây chúng tôi sẽ đụng nhau trong thành phố ấy.
Khu vực mà chúng tôi phục vụ ở đó có 19.000 cư dân, họ là một hỗn hợp các chủng tộc và văn hóa. Fort Wayne có số dân cư người Burmese đông nhất của thế giới bên ngoài xứ sở của họ. Ngôi trường trung học công lập của chúng tôi có tới 50 văn hóa và ngôn ngữ.
Đội của chúng tôi thì đầy dẫy với hạng người muốn sống ngoài missio dei. Sue và tôi lãnh đạo bằng cách làm gương khi chúng tôi yêu thương và chăm sóc những người lân cận và bạn cùng làm việc. Nhiều người khác trong nhóm của chúng tôi đang làm việc để phóng to cái chạm Nước Trời của họ: một người giao hàng sử dụng các buổi tối phục vụ cho các thanh thiếu niên; tình cảm của vợ ông ta lo môn đồ hóa những phụ nữ trong nhóm của chúng tôi; hai người bạn cùng phòng phục vụ giữa vòng kẻ bị tước quyền công dân, một người là công nhân làm ca với cơ quan định cư chủ yếu nhắm vào những người Burmese và người kia làm việc tại nơi ở tạm địa phương cho những phụ nữ và trẻ em vô gia cư.
Chúng tôi không chuyên về việc mở mang Hội thánh. Chúng tôi là Hội Thánh, gồm những người đã quyết định tự trồng mình ở vùng lân cận rồi làm việc để đem Nước Trời đến với khu vực của chúng tôi.
Công trường truyền giáo của chúng tôi hiện ở chung quanh chúng tôi. Chúng tôi không suy nghĩ theo các thuật ngữ công việc “thánh” và “tục”. Vì công việc, các mối quan hệ là một ngôi vườn cơ hội rất phong phú để nêu lên tình yêu của Đấng Christ, chúng tôi đã chọn những việc làm trong vùng phụ cận. Công việc của những người không chức sắc cũng là cách hiệu quả nhất để nêu lên chức vụ tế lễ của người tín đồ.
Đội của chúng tôi cũng hiểu rõ sức mạnh của sự hiệp lực: chạm đến cộng đồng của chúng tôi qua những nổ lực mà chúng tôi gọi là “nhịp cầu cộng đồng”. Chúng được thiết kế để trở thành cái nền của chiến dịch và dấy lên cơ hội trong khu vực của chúng tôi. Bốn mươi tám phần trăm người lớn nằm trong khu vực mục tiêu của chúng tôi đều là bậc phụ huynh độc thân; 27% là bỏ học. Thế thì, điều chi sẽ trở thành nhịp cầu cộng đồng hơn các trung tâm giáo dục trẻ em và dạy đọc viết?
Những gì Đức Chúa Trời đã bắt đầu với chúng tôi không những dành cho một thành phố miền Trung Tây. Thành viên mới nhất nhóm chúng tôi là Ben Harrison, đang phụ giúp công việc mà các cấp lãnh đạo tốn cả năm trời với dự tính phát triển những cộng đồng tương tự khắp Bắc Mỹ. Chúng tôi cũng tin rằng môi trường truyền giáo đa văn hóa của chúng tôi sẽ là ngôi nhà cho những nhân sự quốc tế mới được chỉ định khi bản thân họ sẵn sàng cho cuộc sống ở hải ngoại.
Thế giới của chúng ta đang chịu sự thay đổi quan trọng. Chúng ta sẽ tìm phương án của mình rồi đánh dấu con đường trên địa hình mới mẻ nầy giống như các thế hệ lử khách thuộc linh khắp thế gian đã đi trước chúng ta. Tương lai của Hội Thánh, cũng như trong quá khứ, được thấy trong một sự hiểu biết mới mẻ về việc sống trước khi làm; tỏ ra đấy là hình thức làm chứng chính yếu của chúng ta. Nó được tìm thấy trong sự nhập thế.

Bob và Sue Havenor đã thành hôn 32 năm, họ có hai người con trưởng thành và có hai cháu. Bob là Mục sư của Hội truyền giáo Urban tại Hội thánh Tin lành Westview ở Fort Wayne, Ind. Ông đã được tấn phong, nhưng không ai trong số bạn bè của ông, người láng giềng hay bạn đồng sự quan tâm.

