NGỢI KHEN TRONG CHỖ TỐI TĂM
Gióp 1:20-22: “Gióp bèn chổi dậy, xé áo mình, và cạo đầu, đoạn sấp mình xuống đất mà thờ lạy, và nói rằng: Tôi trần truồng lọt khỏi lòng mẹ, và tôi cũng sẽ trần truồng mà về; Đức Giê-hô-va đã ban cho, Đức Giê-hô-va lại cất đi; đáng ngợi khen danh Đức Giê-hô-va! Trong mọi sự ấy, Gióp không phạm tội, và chẳng nói phạm thượng cùng Đức Chúa Trời”.
Có lẽ Gióp là tấm gương lỗi lạc nhất trong Kinh thánh về sự chịu đựng trong khó nhọc. Mặc dù là một người liêm khiết và ngay thẳng nhưng chỉ trong một ngày, ông đã kinh nghiệm sự chết của các con mình và tài sản gần như mất hết. Tuy nhiên, một trong những phản ứng đầu tiên của ông là công nhận quyền tể trị của Đức Chúa Trời cả trong sự dư dật lẫn nghèo khó, trong việc mang lại hoàn cảnh vui vẻ cũng như hoàn cảnh đau buồn. Khi sự hỗn loạn, thất vọng và đau đớn giáng trên ông, ông cạo đầu, xé áo mình rồi sấp mình xuống đất, không những trong khổ sở mà còn trong sự tôn thờ nữa.
Điều đáng chú ý là trong chỗ tối tăm đau khổ này: “Gióp không phạm tội và chẳng nói phạm thượng cùng Đức Chúa Trời”. Thay vì thế, trong hai hàng nước mắt, ông tin cậy nơi sự tể trị của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, ông nhận ra rằng Đức Chúa Trời biết Ngài đang làm gì trong từng hoàn cảnh. Đức Chúa Trời xứng đáng với sự ngợi khen của chúng ta, ngay cả trong các tình huống khó khăn nhất. Gióp vốn biết rõ rằng kỳ mạng ông nằm trong tay của Đức Chúa Trời (Thi thiên 31:15).
Phần lớn chúng ta đều đã trải qua những tiếng kêu than thống khổ và nhiều nước mắt. Chúng ta biết công nhận sự tể trị và sự nhân từ của Đức Chúa Trời ở giữa giông bão là điều rất khó. Chúng ta tự hỏi Ngài đang ở đâu. Trong phản ứng của con người đối với đau khổ, chúng ta có xu hướng tìm những câu nói về sự tể trị của Đức Chúa Trời hay tuyên bố xa xưa hoặc xúc tích về sự tể trị của Đức Chúa Trời – nhưng chúng không có đâu. Thực vậy, khi thời gian trôi qua hoặc hoàn cảnh thay đổi, chúng ta có thể quay nhìn lại và nhận ra rằng không có tình huống bi thảm nào mà Đức Chúa Trời lại không cho phép với sự tể trị của Ngài. Ngài cho phép mọi sự trao qua tay Ngài, và chúng không làm cho Ngài phải ngạc nhiên.
Chúng ta không xem nhẹ nỗi đau của nhau hoặc đưa ra những câu trả lời dễ dàng. Thay vì thế, chúng ta được kêu gọi khuyến khích nhau phải trở nên giống như Đấng Christ trong thời khắc nhọc nhằn, nhắc nhở nhau rằng Đức Chúa Trời ưng ban cho chúng ta sự sống đời đời và tình yêu vững bền và rằng sự quan phòng của Ngài đã bảo tồn linh hồn của chúng ta (Gióp 10:12). Và tất nhiên, chúng ta có thể nhìn lại lịch sử và thấy rằng Chúa của chúng ta đã bước vào chỗ tăm tối của thế giới này và dò xem loại vực sâu đau khổ. Ngài là Đức Chúa Trời biết chúng ta được nắn nên bởi giống gì. Ngài là Đức Chúa Trời đã đặt trước mặt chúng ta một tương lai không có đau đớn hay kêu ca nữa.
Ngay cả trong những khó nhọc của cuộc sống và vực thẳm khổ đau, sự tể trị như Cha của Đức Chúa Trời vẫn cho phép mọi sự đều mang ích đến cho chúng ta và cho sự vinh hiển của Ngài. Ngài đã minh chứng rằng Ngài biết việc Ngài đang làm. Vì điều đó, chúng ta vẫn có thể tôn vinh Ngài trong chỗ tăm tối.
Thi thiên 22.

