CÔNG VIỆC CỦA CHÚA
Cô-lô-se 3:17: “Mặc dầu anh em nói hãy làm, cũng phải nhân danh Đức Chúa Jêsus mà làm mọi điều, nhờ Ngài mà tạ ơn Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha”.
Hôm nay tôi và bạn có việc phải làm.
Trong các thư tín đầu tiên gửi người thành Cô-rinh-tô, khi sứ đồ Phao-lô dặn dò hội thánh đón tiếp Ti-mô-thê một cách nồng nhiệt vào cộng đồng của họ, ấy chẳng phải vì Ti-mô-thê đang cố gắng tạo dựng tên tuổi cho mình, giữ một danh hiệu hay tước hiệu nào đó, hay đang tìm cách trở nên nổi tiếng. Không, chỉ vì Ti-mô-thê lo “làm công việc Chúa” (I Cô-rinh-tô 16:10). Công việc của Chúa là bất cứ việc gì mà chúng ta có thể đặt tay hoặc tập trung tâm trí vào để làm đẹp lòng Chúa, như là công việc dành cho Ngài chứ không phải để gây ấn tượng với người khác (Cô-lô-se 3:23). Điều này sẽ ở trong thân thể của Đấng Christ hoặc trong sự phục vụ thế giới xung quanh chúng ta.
Phao-lô cố ý gộp cụm từ “mọi điều mà làm” vào câu 17. “Mọi điều” trong chức dịch Cơ-đốc có nghĩa là trong mọi nỗ lực, với sự vùa giúp của Đức Thánh Linh, chúng ta nên tìm cách đặt mình vào sao cho có hiệu quả trong mục vụ Tin lành. Cho dù chúng ta đang giúp đỡ người lân cận, chào đón những vị khách nào bước qua cửa nhà thờ hay tham gia tình nguyện trong cộng đồng, mọi hình thức phục vụ đều là cơ hội để chỉ cho người khác đến với Cứu Chúa của chúng ta. Đúng là một đặc ân khi biết rằng chúng ta được đặt ở đây trên đất để dấn thân vào việc nhìn thấy những người không tin Chúa trở thành môn đồ tận tâm của Đức Chúa Jêsus Christ!
Trong thân thể Đấng Christ, chúng ta sẽ công nhận rằng sự tấn tới thuộc linh của chúng ta là kết quả chức dịch của nhiều người khác lo phục vụ Chúa. Phao-lô đã đúng khi xem người Cô-rinh-tô là thành quả lao động của ông trong danh Đấng Christ khi viết: “Anh em chẳng phải là công việc của tôi trong Chúa sao” (I Cô-rinh-tô 9:1). Chính sự tồn tại của hội thánh tại Cô-rinh-tô thích ứng với sự thực vị sứ đồ đang lo làm công việc của Chúa. Phao-lô không phải là người không liên quan cũng không phải là người nổi tiếng, mà đúng hơn, ông đã được bổ nhiệm nhất định vào một trách nhiệm đặc biệt.
Là Cơ đốc nhân, chúng ta được kêu gọi không những ngồi học mà còn lớn lên và đi lại, đánh lưới và cho ăn. Đức Chúa Trời bổ nhiệm từng tín hữu vào những trách nhiệm cụ thể trong chức dịch và sự phục vụ Cơ Đốc, và các trách nhiệm đó bao gồm việc làm cho Ngài trong bất kỳ hoàn cảnh và cơ hội nào đến trên đường lối của chúng ta hôm nay; vì chúng không đến bởi cơ hội mà bởi sự sắp đặt thiêng liêng. Phao-lô đã nêu gương đáng ngưỡng mộ cho chúng ta qua sự vâng phục của ông đối với ơn kêu gọi của Đức Chúa Trời, với sự nhìn nhận rằng ông là “công cụ được chọn”, là người sẽ mang danh của Đức Chúa Trời “đồn ra trước mặt các dân ngoại, các vua, và con cái Y-sơ-ra-ên” (Công Vụ các Sứ Đồ 9:15).
Công việc của Chúa là việc lớn mà Phao-lô rất coi trọng. Chúng ta cũng phải như thế. Chúng ta thảy đều được kêu gọi làm sáng danh Đức Chúa Trời bất cứ đâu chúng ta sinh sống. Hãy xem xét điều chi có thể thay đổi trong cách bạn suy nghĩ và việc bạn làm nếu trong từng giây phút bạn tự hỏi mình: “Bây giờ, Chúa Jêsus muốn tôi làm gì ở đây? Làm sao tôi có thể ngợi khen danh Ngài và làm cho Ngài đẹp lòng trong giây phút này!” Hôm nay, bạn có đặc ân có việc làm cho Ngài đấy.
THI THIÊN 127

