DÂNG CHO ĐẤNG BAN CHO
I Sử ký 29:14: “Nhưng tôi là ai, và dân sự tôi là gì, mà chúng tôi có sức dâng cách vui lòng như vậy? Vì mọi vật đều do nơi Chúa mà đến; và những vật chúng tôi đã dâng cho Chúa chẳng qua là đã thuộc về Chúa”.
Cách đây một thời gian, một số nhân viên tại nhà thờ của chúng tôi đã quyết định dán nhãn lên mọi thứ trong tòa nhà và thông báo rằng đó là “Tài Sản Của Nhà Thờ Parkside”. Lúc đầu, tôi tự hỏi liệu chúng tôi có thực sự mong rằng ai đó muốn lấy trộm thùng rác sẽ lật nó lại hay không, đọc nhãn dán, và đột nhiên quyết định trả lại. Nó có vẻ giống như một bài tập khơi khơi vậy. Tuy nhiên, tôi sớm phát hiện ra rằng tôi thực sự khá thích lật ngược mọi thứ và nhìn vào những nhãn dán nhỏ này tuyên bố: “Món này thuộc về nhà thờ”.
Những lời nhắc nhở về quyền sở hữu và sự tiếp trợ giàu ơn của Đức Chúa Trời vang dội khắp Kinh thánh. Khi Vua David dấn thân vào việc lập trình xây dựng đền thờ, ông đã chỉ ra sự tể trị của Đức Chúa Trời một cách rõ ràng và khiêm tốn; ông vốn biết rõ rằng là các hữu thể được dựng nên, một thế giới được dựng nên, chúng ta chỉ có thể dâng cho Đấng Tạo Hóa những gì chúng ta đã được Đấng Tạo Hóa ban cho. Trong Tân Ước cũng vậy, sứ đồ Phao-lô viết: “Ngươi há có điều chi mà chẳng đã nhận lãnh sao? Nếu ngươi đã nhận lãnh, thì sao còn khoe mình như chẳng từng nhận lãnh?” (I Cô-rinh-tô 4:7)
Lời lẽ của David không phải là một thông tin mới mẻ đối với người của Đức Chúa Trời. Các thế hệ trước đó, khi dân Israel chuẩn bị xây dựng đền tạm. Môi-se đã dặn dò dân Israel rằng: “Hãy lấy một lễ vật chi ở nhà các ngươi mà dâng cho Đức Giê-hô-va” (Xuất Ê-díp-tô ký 35:5). Họ đã có gì giữa vòng họ chứ? Chỉ có những gì Đấng Tạo Hóa đã ban cho. Chỉ những gì Đấng Cứu Chuộc đã ưng ban cho họ khi ra khỏi Ai Cập (12:35-36). Chỉ những gì Đấng Nâng Đỡ sự sống của họ mới có quyền khiến họ phải lấy ra rồi dâng hiến (35:30-35).
Như với tài sản của nhà thờ hiện đã được dán nhãn, chúng ta có thể nói rằng mọi thứ chúng ta có – quả thực, mọi thứ trong sự sáng tạo – đều đóng dấu ấn sở hữu của Đức Chúa Trời. Abraham Kuyper, một nhà thần học rất lỗi lạc, đồng thời là thủ tướng của Hà Lan vào đầu thế kỷ 20, đã nói: “Không có một centimet vuông nào trong toàn bộ phạm vi tồn tại của con người chúng ta mà với đó Đấng Christ, Đấng đang tể trị trên mọi sự, không kêu lên: “Của Ta”.
Quan điểm này rất khác với quan điểm của nền văn hóa đương thời của chúng ta, vốn có xu hướng nhắm tới hai quan niệm sai lầm: một là cho rằng chúng ta là những con người tự lập hoặc cho rằng mọi sự trên trái đất, kể cả chính chúng ta, đều là thần. Kinh Thánh cũng không nói như thế: “Đất và muôn vật trên đất, thế gian và những kẻ ở trong đó, đều thuộc về Đức Giê-hô-va” (Thi thiên 24:1).
Đức Chúa Trời đang kêu gọi chúng ta bước đi trong sự khiêm nhường khi nhớ lại rằng mọi sự chúng ta có đều đến từ Ngài. Chính cuộc sống của chúng ta phải công bố: “Tôi thuộc về Đức Chúa Trời!” Không có gì bạn có thể dâng lên Đức Chúa Trời mà không thuộc quyền sở hữu của Ngài. Vì vậy, hãy sẵn lòng và quảng đại – tiền bạc, thời gian, tài năng – khi Đức Chúa Trời hướng dẫn bạn, để đáp lại ân sủng của Ngài.
II Cô-rinh-tô 8:1-15

