Thẩm Quyền Sứ Đồ
I Cô-rinh-tô 9:1-6
…
Tôi chẳng được tự do sao? Tôi chẳng phải là sứ đồ sao? Tôi há chẳng từng thấy Đức Chúa Jêsus là Chúa chúng ta sao? Anh em há chẳng phải là công việc tôi trong Chúa sao? Nếu tôi không phải là sứ đồ cho kẻ khác, ít nữa cũng là sứ đồ cho anh em; vì chính anh em là ấn tín của chức sứ đồ tôi trong Chúa. Ấy là lẽ binh vực của tôi đối với kẻ kiện cáo mình. Chúng tôi há không có phép ăn uống sao? Há không có phép dắt một người chị em làm vợ đi khắp nơi với chúng tôi như các sứ đồ khác cùng các anh em Chúa và Sê-pha đã làm, hay sao? Hay là chỉ một tôi với Ba-na-ba không có phép được khỏi làm việc?
Sứ đồ Phao Lô đã bị tấn công. Mặc dù ông đã thành lập hội thánh ở Cô-rinh-tô (Công Vụ các Sứ Đồ 18:1-11), các nhà truyền đạo khác đến thăm có lẽ không trực tiếp về nhu cần phải cam kết làm môn đồ. Một số có thể là giáo sư giả; Những người khác có thể đã thoả hiệp đức tin của họ bằng cách dung túng cho các thực hành tôn giáo theo tà giáo cũ trong Hội thánh. Những người khác phản đối ông chỉ vì ông đặt ra một tiêu chuẩn sống Cơ Đốc cao như vậy.
Nhưng Phao-lô đã gặp gỡ Đức Chúa Jêsus Christ (Công Vụ các Sứ Đồ 9:3-6) và được Ngài đích thân dạy dỗ (Ga-la-ti 1:11-12). Ông hiểu rõ sự tự do đã đến với ân điển của Đức Chúa Trời nhưng ông vẫn tự nguyện chọn từ bỏ những quyền tự do đó nếu chúng làm cho người khác nhầm lẫn về Chúa Jêsus (I Cô-rinh-tô 8:13). Đây là một cuộc sống gian khổ và hy sinh. Ông muốn nêu gương tốt nhất cho các tín đồ và các cấp lãnh đạo hội thánh. Ông đã chọn không kết hôn để có thể tập trung vào chức dịch Tin lành. Ông có thể cầu xin về tiền bạc để hỗ trợ ông và công việc của ông, nhưng thay vì thế, ông đã chọn cách kiếm sống riêng của ông.
Nhưng điều nghịch lý trong lời chỉ trích của người Cô-rinh-tô về Phao-lô là phần nhiều người trong số họ đã đến với đức tin qua chức vụ của ông. Họ chỉ biết về Chúa Jêsus vì Phao-lô đã nói cho họ biết. Theo một ý nghĩa, chúng là bằng chứng cho thấy Phao-lô đã được Đức Chúa Trời chỉ định làm Sứ đồ, bởi vì họ đã nhận lãnh đời mới qua việc tin theo sự dạy dỗ có thẩm quyền của ông. Thẩm quyền của ông đã được xác nhận bởi đức tin của họ nơi Chúa Jêsus (Phi-líp 4:1), thế mà họ lại khinh miệt ông và thẩm quyền của ông, ham muốn lợi ích thuộc linh mà không phải dâng mình làm môn đồ.
Không có gì là lạ khi các tín đồ từng sốt sắng một thời lại khinh miệt cấp lãnh đạo của họ khi những thách thức của việc sống cho Đấng Christ là không thoải mái. Một vài người kiêu ngạo dẫn dắt một đám đông cả tin vào mối thông công tự thỏa mãn ra khỏi Tin lành truyền xuống từ hàng sứ đồ. Phải, họ có thể bảo trợ công cuộc truyền giáo, miễn là họ không phải làm việc ấy, và cứ nói họ theo Chúa Jêsus, nhưng chỉnh sửa đáng kể giáo huấn của Sứ đồ Phao-lô mà Chúa Jêsus đã chỉ định. Than ôi, những mũi tên gai nhọn của họ làm tổn thương tôi tớ của Đức Chúa Trời, sự dạy của người đã cung ứng cho họ sự sống, làm cho ơn kêu gọi của đời sống họ trở nên khó thực hiện hơn. Nó có thể tương đồng với chức vụ của Chúa Jêsus và các sứ đồ … Nhưng bây giờ, các tín đồ thực sự cần phải biết rõ hơn. Hãy chấp nhận toàn bộ gánh nặng thẩm quyền của sứ đồ trong Kinh Thánh và tìm được ơn đến với các môn đồ hay vâng lời của Chúa Jêsus!
Lạy Chúa chí cao. Cảm tạ Ngài vì đã bổ nhiệm các sứ đồ mà Chúa Jêsus đã dặn dò phải truyền dạy Tin lành đích thực. Xin tha thứ cho con khi con tìm cách sửa đổi sứ điệp của họ vì nó không phù hợp với xã hội nơi con sinh sống. Làm ơn giúp con trở thành Cơ Đốc nhân triệt để bằng cách chấp nhận sự dạy mang thẩm quyền mà Đấng Christ đã ban cho các sứ đồ của Ngài. Xin giúp con học đòi cách sống hy sinh và làm chứng cho Tin lành thật trung tín khi con sống theo cách tự hiến. Trong danh của Chúa Jêsus. Amen.
…
Apostolic Authority
I Cô-rinh-tô 9:1-6
The Apostle Paul was under attack. Although he had founded the church in Corinth (Acts 18:1-11), other visiting preachers were probably not so direct about the need to be committed to discipleship. Some may have been false teachers; others may have compromised their faith by tolerating old pagan religious practices in the church. Others opposed him simply because he set such a high standard of Christian living.
But Paul had met the Lord Jesus Christ (Acts 9:3-6) and been personally tutored by Him (Galatians 1:11-12). He understood the freedoms which came with the grace of God but he still voluntarily chose to forgo those liberties if they would confuse other people about Jesus (1 Corinthians 8:13). It was a life of hardship and self-sacrifice. He wanted to set the best example to believers and church leaders. He chose not to marry so he could focus on gospel ministry. He could have asked for money to support him and his work but, instead, he chose to earn his own living.
But the paradox in the Corinthians’ criticism of Paul was that many of them had come to faith through his ministry. They only knew about Jesus because Paul told them. In one sense, they were the proof that Paul was divinely appointed as an Apostle, because they received new life through believing his authoritative teaching. His authority was validated by their faith in Jesus (Philippians 4:1), and yet they despised him and his authority, wanting spiritual benefits without sacrificial discipleship.
It is not uncommon for once-enthusiastic believers to despise their leaders when the challenges of living for Christ are uncomfortable. The arrogant few lead a gullible crowd into self-satisfying fellowship away from the apostolic gospel. Yes, they may patronise mission, as long as they do not have to do it, and say they follow Jesus, but significantly edit the teaching of the Apostle Paul whom Jesus appointed. Alas, their barbed arrows wound God’s servant whose teaching gave them life, making his or her life’s calling all the more difficult to carry out. It may be that parallels the ministry of Jesus and the apostles … but believers really ought to know better by now. Accept the full weight of apostolic authority in the Scriptures and find the blessing which comes to obedient disciples of Jesus!
Sovereign Lord. Thank You for appointing apostles who Jesus instructed to teach the authentic gospel. Forgive me when I try to modify their message because it does not sit comfortably with the society in which I live. Please help me to be thoroughly Christian by accepting the authoritative teaching Christ gave to His apostles. Help me to learn to live sacrificially and tell the gospel faithfully as I live sacrificially. In Jesus’ Name. Amen.

