Tiêm Nhiễm Kín Đáo
I Cô-rinh-tô 5:6-8
…
Thật anh em chẳng có cớ mà khoe mình đâu! Anh em há chẳng biết rằng một chút men làm cho cả đống bột dậy lên sao? Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, hầu cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy. Vì Đấng Christ là con sinh lễ Vượt Qua của chúng ta, đã bị giết rồi. Vậy thì, chúng ta hãy giữ lễ, chớ dùng men cũ, chớ dùng men gian ác độc dữ, nhưng dùng bánh không men của sự thật thà và của lẽ thật.
Một trong những tiến bộ y học quan trọng của thế kỷ 19 là nhận ra rằng nhiều thứ bệnh đều do ‘vi trùng’ gây ra, có thể lây lan để truyền nhiễm. Rất lâu trước khi phát hiện ra kháng sinh, bệnh đã được kiểm soát bởi: làm sạch kỹ lưỡng, khử trùng dụng cụ phẫu thuật, thông thoáng cho các khu vực và cách ly bệnh nhân. Nhưng nguyên tắc lây nhiễm đã được biết đến hàng thiên niên kỷ trước.
Trong Lễ Vượt Qua đầu tiên, ngay trước khi dân sự Đức Chúa Trời rời Ai Cập, Ngài đã hướng dẫn họ làm bánh không men (không có bất kỳ ‘mầm bệnh‘ nào) để nó không bị mốc trên đường đi. Lễ Vượt Qua sau đó, một bữa ăn tưởng niệm để tạ ơn Chúa vì đã giải cứu tổ phụ của họ khỏi ách nô lệ, chỉ sử dụng bánh không men. Cho đến ngày nay, các hộ gia đình Do Thái sẽ có một nghi thức dọn dẹp toàn bộ ngôi nhà trong một tuần để bảo đảm rằng không có men trong nhà, có thể làm ô nhiễm bánh (Xuất Ê-díp-tô ký 12:17-20).
Phao-lô, giống như Chúa Jêsus, đã ví sự dung chịu tội lỗi của Hội Thánh với việc để men nằm trong nhà (Ma-thi-ơ 16:6). Một cơn gió nhẹ sẽ làm ô nhiễm việc nấu nướng và làm hỏng cả mẻ bánh. Chiên Con Lễ Vượt Qua là Đức Chúa Jêsus Christ. Thân thể Ngài là ‘bánh sự sống’ của chúng ta (Giăng 6:35). Làm thế nào chúng ta có thể làm ô uế sự thanh sạch của Ngài bằng cách dung túng cho sự tà ác dưới bất kỳ hình thức nào và điều ác lan ra từ đó? Thay vì thế, Phao-lô bảo họ phải biết chắc rằng tội nhân không ăn năn (sự loạn luân của họ đã được các nhà lãnh đạo hội thánh dung túng) sẽ bị loại trừ khỏi mối giao thông của hội thánh – e cách ăn ở của người ấy sẽ lây nhiễm cho người khác (I Cô-rinh-tô 5:1-5).
Tội lỗi gây tiêm nhiễm. Bản tánh cũ của chúng ta sẽ chấp nhận bất kỳ loại phép tắc nào cảm thấy tội lỗi ấy có thể chấp nhận được. Đấy là lý do vì sao các cấp lãnh đạo sẽ không chấp nhận điều không thể chấp nhận được ở trong hội chúng. Có một phương thuốc chữa cho tội lỗi, bằng huyết của Đấng Christ, nhưng trước hết phải có sự ăn năn. Nếu không ăn năn, hội thánh có nguy cơ bị lây nhiễm và bị phán xét nhiều hơn (Khải huyền 2:20-23). Nếu vậy, vẫn còn cần phải cắt bỏ một chi bị nhiễm trùng để cứu toàn bộ cơ thể, vì sao các hội thánh hiện đại nên nghĩ rằng tội lỗi được dung dưỡng không phải là một mối nguy hiểm lớn? Chúng ta hãy xử lý bất cứ điều gì làm cho chúng ta không sạch, và khích lệ người khác làm theo như vậy: khi ấy chúng ta có thể chân thành tưởng niệm mối quan hệ của chúng ta với Chúa Jêsus (Ga-la-ti 6:1).
Lạy Cha Thiên Thượng. Cảm tạ Ngài vì sự nhắc nhở này về sự Ngài không dung chịu tội lỗi, nhưng lòng thương xót của Ngài dành cho những kẻ biết ăn năn. Xin tha thứ cho con vì đã để cho ‘men tội lỗi’ tích tụ trong lòng con để tái lây nhiễm cho con và gây ô nhiễm nhiều người khác. Xin giúp con mong muốn có một tấm lòng trong sạch và xin ban cho các cấp lãnh đạo sự dạn dĩ khẳng định rằng tội lỗi không được dung dưỡng, hầu cho chúng con thảy đều có thể tấn tới trong việc thưởng thức mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời qua Chúa của chúng ta. Trong danh của Ngài. Amen.
…
Hidden Infection
I Cô-rinh-tô 5:6-8
Thật anh em chẳng có cớ mà khoe mình đâu! Anh em há chẳng biết rằng một chút men làm cho cả đống bột dậy lên sao? Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, hầu cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy. Vì Đấng Christ là con sinh lễ Vượt Qua của chúng ta, đã bị giết rồi. Vậy thì, chúng ta hãy giữ lễ, chớ dùng men cũ, chớ dùng men gian ác độc dữ, nhưng dùng bánh không men của sự thật thà và của lẽ thật.
One of the great medical advances of the 19thC was the realisation that many diseases were caused by ‘germs’, which could be transmitted to spread the infection. Long before the discovery of antibiotics, disease was controlled by: thorough cleaning, sterilisation of surgical instruments, extra ventilation of wards and isolation of patients. But the principle of infection was known millennia before.
At the first Passover, just before God’s people left Egypt, He instructed them to make unleavened bread (without any yeast ‘germs’) so that it would not go mouldy on the journey. The Passover celebrations after that, a memorial meal to thank God for delivering their ancestors from slavery, only used unleavened bread. To this day Jewish households will have a ritual cleaning of the whole house for a week to ensure that no yeast is in the house, which might contaminate the bread (Exodus 12:17-20).
Paul, like Jesus, likened the church’s tolerance of sin to leaving yeast lying around in the house (Matthew 16:6). A little gust of wind would contaminate the cooking and spoil the whole batch. The Passover Lamb is Jesus Christ. His body is our ‘bread of life’ (John 6:35). How can we contaminate His purity by tolerating wickedness of any kind and the evil that propels it? Instead, Paul told them to ensure that the unrepentant sinner (whose incest was wrongly being celebrated by the church leaders) should be excluded from the church fellowship – lest his behaviour should infect others (1 Corinthians 5:1-5).
Sin contaminates. Our old nature will accept any kind of permission to feel that sin is acceptable. That is why leaders should not accept the unacceptable within the congregation. There is a remedy for sin, in the blood of Christ, but first there must be repentance. Without repentance, the church is at risk of greater contamination and judgement (Revelation 2:20-23). If it is still necessary to amputate an infected limb in order to save the whole body, why should modern churches think that tolerated sin is not a huge danger? Let us deal with whatever makes us unclean, and encourage others to do the same: then we can sincerely celebrate our relationship with Jesus (Galatians 6:1).
Heavenly Father. Thank You for this reminder of Your intolerance of sin but Your mercy towards those who repent. Forgive me for allowing the ‘yeast of sin’ to accumulate in my heart to re-infect me and contaminate others. Help me to desire a clean heart and give leaders the courage to insist that sin is not tolerated, so that we can all grow in our enjoyment of our relationship with God through our Lord. In His Name. Amen.

